Đạo giáo (道教 Dàojiào) không có tín điều. Nó không có những điều răn. Những gì nó có là một cuốn sách dài 5.000 ký tự bắt đầu bằng việc nói rằng sự thật không thể nói thành lời — và sau đó dành 5.000 ký tự để cố gắng làm điều đó. Đạo Đức Kinh (道德经 Dào Dé Jīng), được cho là của Lão Tử (老子 Lǎozǐ), là văn bản tôn giáo nghịch lý nhất từng được viết, và nó sản sinh ra một số bài thơ nghịch lý nhất trong bất kỳ ngôn ngữ nào.
Thơ Đạo giáo không phải là mô tả thiên nhiên. Nó là hòa nhập vào thiên nhiên — mất đi ranh giới giữa cái tôi và cảnh vật cho đến khi thi sĩ và ngọn núi trở thành một. Khi nó hoạt động, những bài thơ cảm giác như không phải là viết lách mà giống như sự hô hấp.
Bướm của Trang Tử
Cơ sở triết học xuất phát từ Trang Tử (庄子 Zhuāngzǐ), nhà tư tưởng thế kỷ 4 trước Công nguyên, người có những ngụ ngôn thú vị nhất trong triết học Trung Quốc. Giấc mơ bướm của ông là câu chuyện nổi tiếng nhất:
> 昔者庄周梦为蝴蝶,栩栩然蝴蝶也。不知周也。俄然觉,则蘧蘧然周也。不知周之梦为蝴蝶与,蝴蝶之梦为周与? > Một lần, Trang Châu mơ rằng mình là một con bướm, bay lượn hạnh phúc. Ông không biết mình là Châu. Đột nhiên ông tỉnh dậy — một cách chắc chắn, không nhầm lẫn là Châu. Nhưng ông không biết: liệu Châu đang mơ rằng mình là một con bướm, hay một con bướm đang mơ rằng nó là Châu?
Điều này không chỉ là một phép thử tư duy thông minh. Nó là nền tảng của thẩm mỹ Đạo giáo: ranh giới giữa chủ thể và đối tượng, kẻ mơ và giấc mơ, thi sĩ và bài thơ, là một ảo tưởng. Những bài thơ Đạo giáo tốt nhất cố gắng sống trong ranh giới đó — để vừa là người nhìn vào ngọn núi và vừa là ngọn núi bị nhìn.
Tào Nguyên Minh: Rời bỏ Cuộc đua Chuột
Tào Nguyên Minh (陶渊明 Táo Yuānmíng, 365-427 CN) là vị thánh bảo trợ của thơ Đạo giáo, mặc dù ông có lẽ sẽ từ chối danh hiệu này. Ông là một quan chức nhà nước nhỏ đã từ chức vào năm 405 CN sau tám mươi ba ngày vì từ chối cúi chào một thanh tra đến thăm. Ông trở về nhà với trang trại của mình và không bao giờ quay lại.
Bài thơ "Trở về" (归去来兮辞 Guī Qù Lái Xī Cí) của ông là bức thư từ chức vĩ đại trong văn học Trung Quốc:
> 归去来兮,田园将芜胡不归? > Hãy đến, để tôi trở về nhà! Cánh đồng và khu vườn của tôi đang phát triển hoang dã — tại sao tôi không trở về? > (Guī qù lái xī, tiányuán jiāng wú hú bù guī?)
Bài thơ mô tả việc trở về nhà — cánh cổng, con đường, những cây thông, rượu đang chờ trên bàn. Nó thật cụ thể và gần gũi. Tào Nguyên Minh không mô tả một sự kết hợp huyền bí với vũ trụ. Ông mô tả việc ngồi trong vườn, uống rượu và ngắm mây bay.
Câu thơ nổi tiếng nhất của ông:
> 采菊东篱下,悠然见南山。 > Hái hoa cúc bên hàng rào phía đông, tôi bình thản thấy ngọn núi phía nam. > (Cǎi jú dōng lí xià, yōurán jiàn nán shān.)
Từ "thấy" (见 jiàn) đang thực hiện mọi công việc. Ông không tìm kiếm ngọn núi. Ông không tìm kiếm nó. Ông chỉ thấy nó — một cách dễ dàng, không có ý định. Đây chính là wu wei (无为 wúwéi), nguyên lý Đạo giáo về không hành động, được diễn đạt trong năm ký tự. Bạn không thể cố gắng để thấy ngọn núi. Bạn chỉ có thể ngừng cố gắng, và sau đó nó sẽ xuất hiện.
Vương Vị: Sự Hòa quyện giữa Phật giáo và Đạo giáo
Vương Vị (王维 Wáng Wéi, 701-761 CN) thì về mặt kỹ thuật là một người theo Phật giáo, nhưng thơ về thiên nhiên của ông ngập tràn ảnh hưởng từ Đạo giáo.